COP17 Và Tri Thức Du Mục: Bài Học Cho Phục Hồi Đất
Lượt xem: 10Chọn ngôn ngữ:
Hội nghị COP17 của Công ước Liên Hợp Quốc về chống sa mạc hóa đang diễn ra tại Ulaanbaatar, Mông Cổ từ ngày 17 đến 28/8. UNESCO cập nhật ngày 17/8 rằng một phần quan trọng trong chương trình năm nay là xem xét vai trò của cộng đồng chăn thả du mục, những nhóm đã duy trì tri thức về đất, nước, cỏ và di chuyển đàn vật nuôi qua nhiều thế hệ. Trong bối cảnh hạn hán, suy thoái đất và biến đổi khí hậu cùng gia tăng áp lực lên nhiều vùng khô hạn, UNESCO cho rằng tri thức này có thể đóng góp trực tiếp cho giải pháp phục hồi hệ sinh thái. Chủ đề tri thức du mục tại COP17 đáng chú ý vì nó thay đổi cách nhìn về cộng đồng mục dân. Thay vì chỉ coi họ là nhóm dễ bị tổn thương trước khí hậu, UNESCO nhấn mạnh họ còn là đối tác quản lý đất với kinh nghiệm thực địa rất sâu. Từ Andes, Sahara, Alps tới lãnh nguyên Bắc Cực, các cộng đồng chăn thả đã phát triển phương pháp di chuyển đàn, sử dụng nước và điều chỉnh mùa vụ để sống trong môi trường mà nông nghiệp cố định gặp nhiều giới hạn.
Gần 50% đất chăn thả toàn cầu suy thoái đòi hỏi hành động phục hồi cấp bách (Ảnh: Nắng Mới)
Chăn Thả Du Mục Có Thể Hỗ Trợ Quản Lý Đất Ra Sao
UNESCO mô tả transhumance, tức việc di chuyển đàn vật nuôi theo mùa qua những vùng rộng, như một thực hành đã được tinh chỉnh qua nhiều thế hệ. Cách di chuyển này có thể giúp tránh gây áp lực liên tục lên một khu vực cỏ, cho phép đồng cỏ có thời gian phục hồi và tận dụng nguồn nước theo mùa. Tuy nhiên, hiệu quả phụ thuộc mạnh vào bối cảnh sinh thái, mật độ đàn và quyền tiếp cận tuyến di chuyển.
Điểm quan trọng là tri thức địa phương không hoạt động tách khỏi khoa học hiện đại. UNESCO cho biết tổ chức làm việc với mục dân tại các khu Di sản Thế giới, Khu dự trữ sinh quyển và Công viên địa chất, nơi cộng đồng tham gia quản lý đất chứ không chỉ cung cấp câu chuyện văn hóa. Khoảng 200 địa điểm trong mạng lưới được UNESCO nêu là đang hợp tác trực tiếp với các cộng đồng chăn thả.
Di Chuyển Theo Mùa Là Một Cơ Chế Quản Lý Tài Nguyên
Trong hệ chăn thả cố định, đàn vật nuôi có thể tác động liên tục lên cùng một vùng nếu mật độ cao hoặc thức ăn thiếu. Với transhumance, mục dân chuyển đàn giữa các khu vực theo mùa, dựa trên trạng thái cỏ, nước và điều kiện thời tiết. Việc này đòi hỏi hiểu biết về thời điểm, tuyến đường và khả năng phục hồi của từng vùng.
Tri thức đó thường được truyền bằng kinh nghiệm hơn tài liệu chính thức. Người chăn nuôi đọc dấu hiệu từ thực vật, đất, lượng tuyết hoặc nguồn nước và điều chỉnh hành trình. Khi dữ liệu vệ tinh, dự báo khí hậu và bản đồ đất được kết hợp với quan sát địa phương, quyết định có thể dựa trên nhiều nguồn bằng chứng hơn. Điều cần tránh là lãng mạn hóa mọi hình thức chăn thả. Quá tải vật nuôi, mất tuyến di chuyển hoặc thay đổi kinh tế vẫn có thể gây áp lực lên đất. Giá trị của quản lý đồng cỏ bền vững nằm ở việc giữ cân bằng giữa số lượng vật nuôi, khả năng tái sinh và quyền sử dụng tài nguyên.
Phục hồi hiệu quả cần kết hợp công nghệ viễn thám với tri thức bản địa (Ảnh: Nắng Mới)
Quyền Tiếp Cận Tuyến Di Chuyển Ảnh Hưởng Tới Khả Năng Thích Ứng
Một hệ du mục cần không gian để di chuyển. Khi đường truyền thống bị chia cắt bởi hạ tầng, biên giới hành chính hoặc thay đổi sử dụng đất, mục dân có thể bị dồn vào khu vực nhỏ hơn. Khi đó, ngay cả tri thức tốt cũng khó phát huy nếu đàn không thể tới nguồn nước hoặc vùng cỏ theo mùa.
UNESCO nhấn mạnh cách làm “với cộng đồng, không chỉ cho cộng đồng”, nghĩa là người dân phải có vai trò trong quản lý thay vì chỉ được tham vấn sau khi kế hoạch đã hoàn thành. Điều này có ý nghĩa với cộng đồng chăn thả du mục, bởi quyết định về đất tác động trực tiếp tới sinh kế và khả năng duy trì tri thức của họ.
COP17 Đặt Đồng Cỏ Và Rangeland Vào Trung Tâm
COP17 năm nay diễn ra trong bối cảnh Liên Hợp Quốc chọn 2026 là Năm Quốc tế về đồng cỏ và người chăn thả. FAO cho biết hội nghị tập trung vào phục hồi đất, quản lý đồng cỏ và rangeland, đồng thời xem xét giải pháp cho hệ thống nông nghiệp – thực phẩm trong điều kiện hạn hán và suy thoái đất. Rangeland bao gồm nhiều dạng cảnh quan mở như thảo nguyên, vùng bán khô hạn và một số khu cây bụi nơi chăn thả đóng vai trò quan trọng. Các hệ này cung cấp thức ăn cho vật nuôi, lưu trữ carbon, hỗ trợ đa dạng sinh học và duy trì sinh kế. Khi đất xuống cấp, tác động không chỉ dừng ở giảm cỏ mà còn lan sang an ninh thực phẩm, nguồn nước và khả năng chống chịu của cộng đồng.
Phục Hồi Đất Không Chỉ Là Trồng Thêm Cây
Cụm từ phục hồi đất COP17 dễ được hiểu thành trồng cây trên mọi khu vực bị suy thoái. Tuy nhiên, không phải hệ sinh thái nào cũng tự nhiên là rừng. Đồng cỏ và thảo nguyên có cấu trúc sinh thái riêng, nên giải pháp cần phù hợp với loại đất, khí hậu và cách sử dụng truyền thống.
Ở một số nơi, phục hồi có thể là giảm áp lực chăn thả trong giai đoạn nhạy cảm, bảo vệ nguồn nước hoặc phục hồi tuyến di chuyển. Nơi khác có thể cần kiểm soát xói mòn, tái tạo thực vật bản địa hoặc thay đổi cách quản lý đàn. Điểm chung là mục tiêu phải dựa trên chức năng sinh thái thực, không chỉ hình ảnh bề mặt. UNESCO nhấn mạnh việc bảo vệ tri thức và đưa tri thức vào sử dụng là hai bước khác nhau. Ghi chép một tập quán vào hồ sơ di sản chưa đủ nếu chính sách đất khiến người thực hành không còn điều kiện duy trì nó.
Dữ Liệu Khoa Học Có Thể Bổ Sung Kinh Nghiệm Địa Phương
Ảnh vệ tinh có thể theo dõi biến động thảm thực vật trên diện rộng, còn dữ liệu khí tượng giúp dự báo hạn hoặc thay đổi mùa. Mục dân lại có khả năng nhận biết những dấu hiệu rất cụ thể tại nơi sống, chẳng hạn chất lượng cỏ, tình trạng đàn hoặc nguồn nước nhỏ không xuất hiện rõ trên bản đồ lớn. Khi hai nguồn được ghép lại, hệ quản lý có thể tránh cả hai cực: chỉ dựa vào mô hình từ xa hoặc chỉ dựa vào kinh nghiệm truyền miệng. Đây là một hướng tiếp cận có tính thực dụng, vì mỗi nguồn dữ liệu có vùng mạnh và vùng mù khác nhau.
Việc bảo vệ quyền đất đai giúp thúc đẩy nguồn vốn đầu tư bền vững (Ảnh: Nắng Mới)
Tri thức du mục tại COP17 đang được đặt vào một bối cảnh mới: không chỉ là di sản cần lưu giữ mà còn là nguồn kiến thức có thể hỗ trợ phục hồi đất và thích ứng với khí hậu. UNESCO cho biết khoảng 200 địa điểm trong mạng lưới của tổ chức đang hợp tác với cộng đồng chăn thả, trong khi COP17 tại Mông Cổ tập trung mạnh vào rangeland, hạn hán và suy thoái đất. Bài học quan trọng là giải pháp bền vững cần ghép tri thức địa phương với dữ liệu khoa học và quyền tham gia thực chất. Quản lý đồng cỏ bền vững không phải câu chuyện đưa một công thức từ nơi khác tới áp dụng, mà là quá trình hiểu hệ sinh thái, sinh kế và cách cộng đồng đã sống cùng cảnh quan qua nhiều thế hệ.


















